Chiều hè gió mát, Tào Kính Tùng cuối cùng cũng nếm lại nỗi sợ hãi bị cường phỉ khống chế, đến cả lồng ngực kiêu hãnh kia cũng xẹp xuống. Dường như khí phách trong lồng ngực và túi tiền là cùng một cội nguồn, một bên đã rỗng thì bên kia cũng chẳng còn gì.
Đến chiều ngày thứ hai, Quý Ưu lại nhận được một bức tín thiếp từ dưới núi đưa tới, liền vội vã rời núi, qua mấy bận đổi hướng mới tìm đến căn viện cuối Xuân Hoa hạng, chính là chỗ ở của thư sinh họ Khuông kia.
Kỳ thực, ngay ngày thứ hai sau khi từ Linh Kiếm Sơn trở về Thiên Thư Viện, Quý Ưu đã từng ghé qua đây một lần. Nhưng khi đó, Khuông Thành không có nhà, cửa lớn khóa chặt. Đến Tư Tiên Giam hỏi thăm mới hay, sau khi hắn lên đường, Khuông Thành đã được điều đến Tiếp Dẫn ty của Tư Tiên Giam, phụ trách việc giao thương giữa yêu tộc và nhân tộc.
Lúc này, thư sinh họ Khuông vừa mới về kinh, dáng vẻ phong trần bôn ba, đang cầm chổi quét dọn sân viện, trông tâm trạng khá tốt. Nghe tiếng bước chân vang lên, thư sinh quay đầu nhìn ra ngoài cửa, liền thấy Quý Ưu.




